Có những thất bại sẽ làm các bạn bật
khóc. Có những thất bại sẽ làm các bạn không thể khóc thành lời. Có những thất
bại sẽ làm các bạn mất niềm tin và gục ngã một thời gian. Thậm chí có thể có những
thất bại làm các bạn đau đến mức ước như mình chưa bao giờ được sinh ra. Trong
những giờ phút ấy, hãy nhớ rằng ai cũng sẽ phải trải qua những thử thách tương
tự. Cái gì không giết chết được chúng ta thì sẽ làm chúng ta lớn mạnh hơn (TS
Trần Vinh Dự).
Vốn dĩ ko
có ai dám nói có khả năng chấp nhận sự thất bại. Thất bại đầu tiên của tôi mà
ghi dấu ấn đến tận bây giờ là lúc thi vào trường chuyên cấp 3 mà bị loại. Bốn
năm cấp 2 cũng k phải là thuộc dạng chăm học gì, nhưng lần thi đấy là một trong
những lần tôi dành nhiều tâm huyết và công sức nhất. và cuối cùng tôi đã khóc…Rồi
đến giai đoạn thi IELTS để qua Anh học thạc sỹ, tôi lại thất bại, thất bại vì
đã k đạt được mục tiêu tôi đặt ra từ lúc đầu, và cuối cùng tôi đã ko thể đi
theo con đường mà lúc đầu đã chọn.
Và về vấn
đề tình cảm, thất bại ko phải vì đến thời điểm đang viết những dòng này vẫn cô
đơn mà thất bại bởi vì qua từng mốc thời gian, qua nhiều bài học, vẫn chưa tìm
được đủ sự chin chắn lẫn bản lĩnh trong tình yêu. Nhưng với độ tuổi mới ngoài
20, thất bại này vẫn có thể chấp nhận được.
Thời gian
ở du học ở Anh có thể nói là quãng thời gian ý nghĩa nhất kể từ lúc tôi bắt đầu
cuộc sống tự lập và xa gia đình. Có thể theo mặt nào đó tôi lại thất bại vì ko
dành được bằng xuất sắc hay kết quả hoành tráng nhưng những gì tôi tiếp thu được
nó ý nghĩa hơn là 1 tấm bằng nhưng tôi đã được trải nghiệm và tiếp thu nhiều thứ
hơn thế
Điều đầu
tiên mà tôi cảm thấy ý nghĩa chính là được trải nghiệm cuộc sống và nhiều thứ
khác ở UK và ở nhiều nước châu Âu khác. Và điều đầu tiên tôi học được chính là
cách làm thế nào để biến mình thành 1 người lịch sự, văn hóa chứ k phải là học
cách làm ra tiền của tư bản. Phần nào đó, tôi thấy cách làm giàu ở đây không
phù hợp với thực tế ở Việt Nam.
Thứ hai,
tôi đã tự phá được nhiều giới hạn của chính bản thân. Chắc tôi chẳng dám nghĩ
có ngày tôi thức liền 1,2 ngày để ngồi đọc và viết bài ở thư viện. Lo lắng đến
mất ăn mất ngủ vs 1 môn mà tôi cảm tưởng như phải học lại (mỗi môn học lại tính
ra tiền Việt sẽ phải đóng khoảng 40tr). Tôi được tìm hiểu 1 vấn đề, cùng tranh
luận, và dám đưa ra ý kiến trong 1 tập thể có đủ các sinh viên từ nhiều nước mặc
dù những lúc như thế này ngôn ngữ vẫn bị hạn chế rất nhiều.
Thứ 3,
tôi đã dám đặt mình vào trong các môi trường công việc mà nếu ở VN tôi sẽ k bao
giờ trải nghiệm được. Ngay từ lúc có nhận thức thì tôi chưa bao giờ phải lo về
vấn đề tiền nong, ở nhà cũng chả bao giờ phải động tay vào bất cứ việc gì. Thế
nhưng sau một thời gian ở UK, vì tò mò và cũng vì thấy bạn bè đi làm thêm nhiều,
tôi cũng k ngại ngần mà thử sức ở nhiều công việc. Lọ mọ đi làm phụ bếp dù ở Việt
Nam còn k biết cắt gọt như thế nào cho chuẩn. Và ko bất ngờ khi bị đuổi khéo mặc
dù khá hợp với chồng chị chủ quán ở khoản ham đá bóng. Rồi đi làm dọn dẹp ở
Bar, bất ngờ hơn khi team làm ở đó trước tôi còn toàn là tiến sỹ. Tôi cũng chảng
dám nghĩ là cứ cuối tuần tôi có thể tối thức đến 2, 3h sáng rồi ngủ được mấy tiếng
lại chạy đi làm trong cái rét âm độ C và mưa lất phất ở Anh. Và bất ngờ hơn tôi
có thể cố gắng bám trụ công việc đến tận hơn nửa năm.
Và thay đổi
cuối cùng tôi ghi nhận chính là suy nghĩ về tương lai của mình. Tôi không muốn
ngay khi tôi về nước là 1 công việc nhàn hạ và ổn định phù hợp với nguyện vọng
của gia đình. Điều này hoàn toàn khác với khi tôi học ở Việt Nam. Tôi nghĩ tuổi
trẻ phải luôn đi kèm với thất bại, và thất bại chỉ đến khi bản thân dám nghĩ,
dám làm và chấp nhận thử thách, những điều chỉ xuất hiện khi tôi tồn tại trong
môi trường công việc khắc nghiệt và đòi hỏi bản thân phải cố gắng hết mình. Tự
tạo cho mình những mối quan hệ, tự tìm hiểu cách để tồn tại, đó mới là cơ hội để
tôi phát triển. Thần tượng của tôi là những trẻ tuổi, có tài năng và đặc biệt
là độc lập phát triển ngoài cái bóng của gia đình. Và tôi cũng k dám chắc suy
nghĩ này có đúng hay k, điều này cỉ có tương lai mới có thể trả lời.
Vâng, tốt nghiệp đại học, thạc sỹ
hay sau này có thể là tiến sỹ cũng nên hiểu rằng đó chỉ là một cái mốc đánh dấu
"những khó khăn cực nhọc trên ghế nhà trường qua đi", và thử thách
cao hơn phía trước còn là "những khó khăn cực nhọc trên con đường mưu sinh
và khẳng định bản thân". Lúc ấy, tôi chỉ là tôi, tồn tại với khả năng của
mình chứ k còn mãi ở trong cái sự che chở của gia đình được nữa.
P/s: Lí do khi tôi mở đầu là 1 câu trích dẫn bài học về sự thất bại chính là tôi cũng nghĩ khi tôi lao vào cuộc sống mưu sinh, tôi sẽ lại có thể thất bại, nhưng đó có thể chính là điều cần cho sự phát triển của tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét