Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014
Nhớ lại vào thời điểm những thất bại và sóng gió đến dồn dập trong quá khứ, đã có lúc tôi trách trời trách người cay nghiệt, nhưng đến khi nhìn lại mới thấy nhờ vấp ngã con người ta mới đứng dậy, trưởng thành và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Để rồi khi đó thấm thía rằng mọi thứ dường như đã được sắp đặt trước để đưa mình đến được ngày hôm nay. Rằng một cánh cửa này đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Đa phần ta hòa mình lợi dụng dòng chảy nhưng đôi khi cũng phải chống lại nó, cái quan trọng là phải giữ mình luôn chuyển động, đừng để nước cuốn đi đâu thì đi, và nhất là đừng thả neo một chỗ vì những nỗi sợ hãi bắt nguồn từ quá khứ.
Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014
Xa...
Sinh ra ở một mảnh đất có thể nói là khắc nghiệt về thời tiết và nghèo khó về vật chất, ý chí vươn lên có lẽ đã ăn vào máu của ko ít thế hệ trẻ ở đây, và nó cũng trong thành phần đó. Có thể may mắn hơn nhiều người, nó được sinh ra trong 1 gia đình gia giáo, cũng có thể nói là có điều kiện đủ để bố mẹ tạo cho nó những cơ hội học tập bằng bạn bè, vậy nên nó được đi du học. Cái thời gian trước được biết bố mẹ đồng ý cho đi du học, cu cậu mừng lắm bởi vì trong suy nghĩ là nó sẽ được đi du lịch khắp nơi, được đến những nơi mà chỉ có thấy trên tivi, và hơn hết đó là cơ hội để mở rộng tầm hiểu biết cũng như tham vọng của chính bản thân, cũng vinh dự đó chứ! Nhưng cái giá của nó đâu có đơn giản như vậy, chi phí k hề nhỏ, có thể là công sức cố gắng của bố mẹ để hi vọng con trai mình có thể cạnh tranh được trong cái xã hội đầy phức tạp và nhiều điều tiêu cực này. Anh quốc, nếu trc đây có giấc mơ Mỹ, thì bây giờ thế hệ trẻ Việt Nam còn có khái niệm là "hi vọng Anh", bởi vì được học tập ở đây sẽ mở ra rất nhiều hi vọng cho sự phát triển sự nghiệp khi quay lại Việt Nam - một đất nước khá "chuộng" về bằng cấp đẹp :). Thế nhưng giờ đây, cỉ còn 1 tháng nữa, nhiều suy nghĩ khác lại ùa đến, có lẽ đây là lúc nó đối mặt với 1 thực tế k như mơ đối với những sv du học. Xa gia đình, xa bạn bè, ở một cái thế giới hoàn toàn khác, văn hóa khác biệt sẽ thật khó để nó ko cảm thấy cô đơn, một nhiệm vụ mới lại được đặt ra và đầy khó khăn.
NÓ, bằng mọi giá phải cố gắng đạt được thành tích tốt để ko phụ công ơn của bố mẹ, cô đơn hay stress ntn cũng phải đối mặt và vượt qua.
Bản thân nó ko đặt tiền là mục đích phấn đấu, về cơ bản là thành công và có chỗ đứng trong xã hội và đặc biệt là 1 cuộc sống thanh thản và hạnh phúc đúng như những gì bố mẹ nó đã làm được. Mặc dù ở xã hội này tiền rất quan trọng, cuộc sống dạy ta rằng có tiền mới nắm giữ được những thứ thuộc về mình, và nó cũng là phương tiện dễ dàng mang lại hạnh phúc cho những người mình yêu. Nhưng xét cho cùng đó k phải là mục tiêu cuối cùng của nó, vì nếu là tiền thì biết bao nhiêu cho đủ?
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014
Lá thư của thủ tường Đài Loan cho con trai
1. Trên đường đời, con sẽ gặp những người đối xử tệ với mình. Đừng để tâm. Không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con, trừ bố mẹ. Đối với những người đối xử tử tế với con, hãy trân trọng và biết ơn, nhưng cũng hãy đề phòng họ. Họ có thể đối tốt với con vì mục đích nào đó. Hãy tìm hiểu động cơ thực sự. Đừng vội kết luận một người là tốt chỉ đơn giản vì họ ưu ái con.
2. Không ai là không thể thay thế. Không có thứ gì trên thế giới này con phải bám chặt lấy hay cố sở hữu bằng mọi giá. Nếu con hiểu điều này, thì về sau, dù mất bất cứ điều gì trong đời, con vẫn có thể đứng vững.
3. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đừng phí thời gian và năng lượng vào những người, việc, thứ không cần thiết. Nếu con làm vậy, sau này con sẽ nhận ra rằng con đã lãng phí tất cả những ngày tháng qua.
Nhận ra điều này càng sớm, con càng tận hưởng được cuộc sống nhiều hơn. Hãy luôn trân trọng và tận hưởng cuộc sống. Điều đó tốt hơn nhiều so với việc cố gắng kéo dài tuổi thọ.
4. Không có gì trên thế giới là mãi mãi, kể cả tình yêu. Tình cảm có thể thay đổi theo thời gian. Nếu một ngày nào đó con mất đi người con từng yêu tha thiết, hãy nhẫn nại. Đừng cố níu kéo những gì đã mất hay phóng đại cảm xúc của mình. Thời gian sẽ làm dịu nỗi đau. Thời gian sẽ hàn gắn tất cả.
5. Không phải tất cả những người thành công đều học hành đến nơi đến chốn, nhưng điều này không có nghĩa là con có thể bỏ bê việc học của mình. Kiến thức con có được là tài sản lớn nhất của con.
Con có thể thay đổi từ tay trắng lên anh tài và biến không thành có. Chúng ta không thể làm được những điều này nếu không có kiến thức, kỹ năng. Hãy nhớ kỹ.
6. Bố không mong đợi con sẽ chăm lo cho bố khi bố về già. Cũng vậy, bố không có trách nhiệm phải bao bọc con khi con đã trưởng thành. Nhiệm vụ của bố được coi là đã hoàn thành khi con lớn lên và trở thành một người độc lập.
Con có thể đi xe bus hay lái xe Benz đắt tiền. Tương tự, con có thể ăn mì gói hay bào ngư. Lựa chọn đó thực sự do con.
7. Con có thể hứa hẹn với mọi người nhưng con không được phép yêu cầu họ cam kết với con. Con có thể đối xử tốt với người ta nhưng đừng hy vọng họ đáp lại con như vậy. Con đối xử với họ như thế nào không có nghĩa là họ phải đối lại với con như thế ấy. Nếu con không thể nhìn thấu điều này, về sau con sẽ chỉ có thêm nhiều đau khổ, thất vọng.
8. Rất nhiều người mua vé số suốt nhiều năm nhưng cuối cùng họ vẫn trắng tay, nghèo đói. Để thành công hay giàu có, con đều phải nỗ lực hết mình. Có một điều đơn giản cần nhớ là: Trên thế giới này không có gì miễn phí.
9. Chúng ta ở bên nhau như một gia đình chỉ trong cuộc đời này thôi, dù con thích hay không. Vì thế, hãy trân trọng và nâng niu khi chúng ta bên nhau, chia sẻ, gắn bó. Dù muốn hay không, chúng ta sẽ không thể gặp nhau ở kiếp sau.
Cuối cùng, có một lưu ý nhỏ cha muốn chia sẻ với con: Hãy đền đáp lòng tốt của cha mẹ, chăm sóc cho sức khỏe và trạng thái cân bằng của bản thân. Ăn uống điều độ, trò chuyện ôn hòa. Trẻ nhỏ cần được dạy bảo. Đau ốm cần phải chữa trị. Các mối quan hệ cần phải nuôi dưỡng, sống hướng tới sự hoàn thiện.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)