Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

viết nhăng viết cuội

Có những thất bại sẽ làm các bạn bật khóc. Có những thất bại sẽ làm các bạn không thể khóc thành lời. Có những thất bại sẽ làm các bạn mất niềm tin và gục ngã một thời gian. Thậm chí có thể có những thất bại làm các bạn đau đến mức ước như mình chưa bao giờ được sinh ra. Trong những giờ phút ấy, hãy nhớ rằng ai cũng sẽ phải trải qua những thử thách tương tự. Cái gì không giết chết được chúng ta thì sẽ làm chúng ta lớn mạnh hơn (TS Trần Vinh Dự).
Vốn dĩ ko có ai dám nói có khả năng chấp nhận sự thất bại. Thất bại đầu tiên của tôi mà ghi dấu ấn đến tận bây giờ là lúc thi vào trường chuyên cấp 3 mà bị loại. Bốn năm cấp 2 cũng k phải là thuộc dạng chăm học gì, nhưng lần thi đấy là một trong những lần tôi dành nhiều tâm huyết và công sức nhất. và cuối cùng tôi đã khóc…Rồi đến giai đoạn thi IELTS để qua Anh học thạc sỹ, tôi lại thất bại, thất bại vì đã k đạt được mục tiêu tôi đặt ra từ lúc đầu, và cuối cùng tôi đã ko thể đi theo con đường mà lúc đầu đã chọn.
Và về vấn đề tình cảm, thất bại ko phải vì đến thời điểm đang viết những dòng này vẫn cô đơn mà thất bại bởi vì qua từng mốc thời gian, qua nhiều bài học, vẫn chưa tìm được đủ sự chin chắn lẫn bản lĩnh trong tình yêu. Nhưng với độ tuổi mới ngoài 20, thất bại này vẫn có thể chấp nhận được.
Thời gian ở du học ở Anh có thể nói là quãng thời gian ý nghĩa nhất kể từ lúc tôi bắt đầu cuộc sống tự lập và xa gia đình. Có thể theo mặt nào đó tôi lại thất bại vì ko dành được bằng xuất sắc hay kết quả hoành tráng nhưng những gì tôi tiếp thu được nó ý nghĩa hơn là 1 tấm bằng nhưng tôi đã được trải nghiệm và tiếp thu nhiều thứ hơn thế
Điều đầu tiên mà tôi cảm thấy ý nghĩa chính là được trải nghiệm cuộc sống và nhiều thứ khác ở UK và ở nhiều nước châu Âu khác. Và điều đầu tiên tôi học được chính là cách làm thế nào để biến mình thành 1 người lịch sự, văn hóa chứ k phải là học cách làm ra tiền của tư bản. Phần nào đó, tôi thấy cách làm giàu ở đây không phù hợp với thực tế ở Việt Nam.
Thứ hai, tôi đã tự phá được nhiều giới hạn của chính bản thân. Chắc tôi chẳng dám nghĩ có ngày tôi thức liền 1,2 ngày để ngồi đọc và viết bài ở thư viện. Lo lắng đến mất ăn mất ngủ vs 1 môn mà tôi cảm tưởng như phải học lại (mỗi môn học lại tính ra tiền Việt sẽ phải đóng khoảng 40tr). Tôi được tìm hiểu 1 vấn đề, cùng tranh luận, và dám đưa ra ý kiến trong 1 tập thể có đủ các sinh viên từ nhiều nước mặc dù những lúc như thế này ngôn ngữ vẫn bị hạn chế rất nhiều.
Thứ 3, tôi đã dám đặt mình vào trong các môi trường công việc mà nếu ở VN tôi sẽ k bao giờ trải nghiệm được. Ngay từ lúc có nhận thức thì tôi chưa bao giờ phải lo về vấn đề tiền nong, ở nhà cũng chả bao giờ phải động tay vào bất cứ việc gì. Thế nhưng sau một thời gian ở UK, vì tò mò và cũng vì thấy bạn bè đi làm thêm nhiều, tôi cũng k ngại ngần mà thử sức ở nhiều công việc. Lọ mọ đi làm phụ bếp dù ở Việt Nam còn k biết cắt gọt như thế nào cho chuẩn. Và ko bất ngờ khi bị đuổi khéo mặc dù khá hợp với chồng chị chủ quán ở khoản ham đá bóng. Rồi đi làm dọn dẹp ở Bar, bất ngờ hơn khi team làm ở đó trước tôi còn toàn là tiến sỹ. Tôi cũng chảng dám nghĩ là cứ cuối tuần tôi có thể tối thức đến 2, 3h sáng rồi ngủ được mấy tiếng lại chạy đi làm trong cái rét âm độ C và mưa lất phất ở Anh. Và bất ngờ hơn tôi có thể cố gắng bám trụ công việc đến tận hơn nửa năm.
Và thay đổi cuối cùng tôi ghi nhận chính là suy nghĩ về tương lai của mình. Tôi không muốn ngay khi tôi về nước là 1 công việc nhàn hạ và ổn định phù hợp với nguyện vọng của gia đình. Điều này hoàn toàn khác với khi tôi học ở Việt Nam. Tôi nghĩ tuổi trẻ phải luôn đi kèm với thất bại, và thất bại chỉ đến khi bản thân dám nghĩ, dám làm và chấp nhận thử thách, những điều chỉ xuất hiện khi tôi tồn tại trong môi trường công việc khắc nghiệt và đòi hỏi bản thân phải cố gắng hết mình. Tự tạo cho mình những mối quan hệ, tự tìm hiểu cách để tồn tại, đó mới là cơ hội để tôi phát triển. Thần tượng của tôi là những trẻ tuổi, có tài năng và đặc biệt là độc lập phát triển ngoài cái bóng của gia đình. Và tôi cũng k dám chắc suy nghĩ này có đúng hay k, điều này cỉ có tương lai mới có thể trả lời. 
 Vâng, tốt nghiệp đại học, thạc sỹ hay sau này có thể là tiến sỹ cũng nên hiểu rằng đó chỉ là một cái mốc đánh dấu "những khó khăn cực nhọc trên ghế nhà trường qua đi", và thử thách cao hơn phía trước còn là "những khó khăn cực nhọc trên con đường mưu sinh và khẳng định bản thân". Lúc ấy, tôi chỉ là tôi, tồn tại với khả năng của mình chứ k còn mãi ở trong cái sự che chở của gia đình được nữa.
P/s: Lí do khi tôi mở đầu là 1 câu trích dẫn bài học về sự thất bại chính là tôi cũng nghĩ khi tôi lao vào cuộc sống mưu sinh, tôi sẽ lại có thể thất bại, nhưng đó có thể chính là điều cần cho sự phát triển của tôi. 


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Nhớ lại vào thời điểm những thất bại và sóng gió đến dồn dập trong quá khứ, đã có lúc tôi trách trời trách người cay nghiệt, nhưng đến khi nhìn lại mới thấy nhờ vấp ngã con người ta mới đứng dậy, trưởng thành và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Để rồi khi đó thấm thía rằng mọi thứ dường như đã được sắp đặt trước để đưa mình đến được ngày hôm nay. Rằng một cánh cửa này đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Đa phần ta hòa mình lợi dụng dòng chảy nhưng đôi khi cũng phải chống lại nó, cái quan trọng là phải giữ mình luôn chuyển động, đừng để nước cuốn đi đâu thì đi, và nhất là đừng thả neo một chỗ vì những nỗi sợ hãi bắt nguồn từ quá khứ.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Xa...

    
     Sinh ra ở một mảnh đất có thể nói là khắc nghiệt về thời tiết và nghèo khó về vật chất, ý chí vươn lên có lẽ đã ăn vào máu của ko ít thế hệ trẻ ở đây, và nó cũng trong thành phần đó. Có thể may mắn hơn nhiều người, nó được sinh ra trong 1 gia đình gia giáo, cũng có thể nói là có điều kiện đủ để bố mẹ tạo cho nó những cơ hội học tập bằng bạn bè, vậy nên nó được đi du học. Cái thời gian trước được biết bố mẹ đồng ý cho đi du học, cu cậu mừng lắm bởi vì trong suy nghĩ là nó sẽ được đi du lịch khắp nơi, được đến những nơi mà chỉ có thấy trên tivi, và hơn hết đó là cơ hội để mở rộng tầm hiểu biết cũng như tham vọng của chính bản thân, cũng vinh dự đó chứ! Nhưng cái giá của nó đâu có đơn giản như vậy, chi phí k hề nhỏ, có thể là công sức cố gắng của bố mẹ để hi vọng con trai mình có thể cạnh tranh được trong cái xã hội đầy phức tạp và nhiều điều tiêu cực này. Anh quốc, nếu trc đây có giấc mơ Mỹ, thì bây giờ thế hệ trẻ Việt Nam còn có khái niệm là "hi vọng Anh", bởi vì được học tập ở đây sẽ mở ra rất nhiều hi vọng cho sự phát triển sự nghiệp khi quay lại Việt Nam - một đất nước khá "chuộng" về bằng cấp đẹp :). Thế nhưng giờ đây, cỉ còn 1 tháng nữa, nhiều suy nghĩ khác lại ùa đến, có lẽ đây là lúc nó đối mặt với 1 thực tế k như mơ đối với những sv du học. Xa gia đình, xa bạn bè, ở một cái thế giới hoàn toàn khác, văn hóa khác biệt sẽ thật khó để nó ko cảm thấy cô đơn, một nhiệm vụ mới lại được đặt ra và đầy khó khăn.
     NÓ, bằng mọi giá phải cố gắng đạt được thành tích tốt để ko phụ công ơn của bố mẹ, cô đơn hay stress ntn cũng phải đối mặt và vượt qua.
     Bản thân nó ko đặt tiền là mục đích phấn đấu, về cơ bản là thành công và có chỗ đứng trong xã hội và đặc biệt là 1 cuộc sống thanh thản và hạnh phúc đúng như những gì bố mẹ nó đã làm được. Mặc dù ở xã hội này tiền rất quan trọng, cuộc sống dạy ta rằng có tiền mới nắm giữ được những thứ thuộc về mình, và nó cũng là phương tiện dễ dàng mang lại hạnh phúc cho những người mình yêu. Nhưng xét cho cùng đó k phải là mục tiêu cuối cùng của nó, vì nếu là tiền thì biết bao nhiêu cho đủ? 

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Lá thư của thủ tường Đài Loan cho con trai


1. Trên đường đời, con sẽ gặp những người đối xử tệ với mình. Đừng để tâm. Không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con, trừ bố mẹ. Đối với những người đối xử tử tế với con, hãy trân trọng và biết ơn, nhưng cũng hãy đề phòng họ. Họ có thể đối tốt với con vì mục đích nào đó. Hãy tìm hiểu động cơ thực sự. Đừng vội kết luận một người là tốt chỉ đơn giản vì họ ưu ái con.
2. Không ai là không thể thay thế. Không có thứ gì trên thế giới này con phải bám chặt lấy hay cố sở hữu bằng mọi giá. Nếu con hiểu điều này, thì về sau, dù mất bất cứ điều gì trong đời, con vẫn có thể đứng vững.
3. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đừng phí thời gian và năng lượng vào những người, việc, thứ không cần thiết. Nếu con làm vậy, sau này con sẽ nhận ra rằng con đã lãng phí tất cả những ngày tháng qua. 
Nhận ra điều này càng sớm, con càng tận hưởng được cuộc sống nhiều hơn. Hãy luôn trân trọng và tận hưởng cuộc sống. Điều đó tốt hơn nhiều so với việc cố gắng kéo dài tuổi thọ.
4. Không có gì trên thế giới là mãi mãi, kể cả tình yêu. Tình cảm có thể thay đổi theo thời gian. Nếu một ngày nào đó con mất đi người con từng yêu tha thiết, hãy nhẫn nại. Đừng cố níu kéo những gì đã mất hay phóng đại cảm xúc của mình. Thời gian sẽ làm dịu nỗi đau. Thời gian sẽ hàn gắn tất cả. 
5. Không phải tất cả những người thành công đều học hành đến nơi đến chốn, nhưng điều này không có nghĩa là con có thể bỏ bê việc học của mình. Kiến thức con có được là tài sản lớn nhất của con. 
Con có thể thay đổi từ tay trắng lên anh tài và biến không thành có. Chúng ta không thể làm được những điều này nếu không có kiến thức, kỹ năng. Hãy nhớ kỹ. 
6. Bố không mong đợi con sẽ chăm lo cho bố khi bố về già. Cũng vậy, bố không có trách nhiệm phải bao bọc con khi con đã trưởng thành. Nhiệm vụ của bố được coi là đã hoàn thành khi con lớn lên và trở thành một người độc lập.
Con có thể đi xe bus hay lái xe Benz đắt tiền. Tương tự, con có thể ăn mì gói hay bào ngư. Lựa chọn đó thực sự do con.
7. Con có thể hứa hẹn với mọi người nhưng con không được phép yêu cầu họ cam kết với con. Con có thể đối xử tốt với người ta nhưng đừng hy vọng họ đáp lại con như vậy. Con đối xử với họ như thế nào không có nghĩa là họ phải đối lại với con như thế ấy. Nếu con không thể nhìn thấu điều này, về sau con sẽ chỉ có thêm nhiều đau khổ, thất vọng.
8. Rất nhiều người mua vé số suốt nhiều năm nhưng cuối cùng họ vẫn trắng tay, nghèo đói. Để thành công hay giàu có, con đều phải nỗ lực hết mình. Có một điều đơn giản cần nhớ là: Trên thế giới này không có gì miễn phí.
9. Chúng ta ở bên nhau như một gia đình chỉ trong cuộc đời này thôi, dù con thích hay không. Vì thế, hãy trân trọng và nâng niu khi chúng ta bên nhau, chia sẻ, gắn bó. Dù muốn hay không, chúng ta sẽ không thể gặp nhau ở kiếp sau.
Cuối cùng, có một lưu ý nhỏ cha muốn chia sẻ với con: Hãy đền đáp lòng tốt của cha mẹ, chăm sóc cho sức khỏe và trạng thái cân bằng của bản thân. Ăn uống điều độ, trò chuyện ôn hòa. Trẻ nhỏ cần được dạy bảo. Đau ốm cần phải chữa trị. Các mối quan hệ cần phải nuôi dưỡng, sống hướng tới sự hoàn thiện.

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Kinds of love

Tình yêu có 4 lọai:

- Đúng lúc. Đúng người. Thế thì quá viên mãn, miễn bàn! 

- Sai lúc. Sai người. Cũng không có gì để bàn tán!

- Đúng lúc. Sai người.

Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn, và bạn rất cần một người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, bạn đều xem đó là cái phao cứu sinh, ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng. :|

- Đúng người. Sai lúc. 

Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và nghe mùi tóc của họ. (Tôi vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt trong một dịp tình cờ nào đấy!). Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn. Họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc, đó là lúc họ cần xây dựng sự nghiệp hơn là yêu.

Duyên phận từ đó mà tàn...

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau. Có một mối quan hệ chưa kịp đặt tên cho nó bỗng nhiên thành lãng quên, nhạt dần.
***
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau...
Bạn bè bỗng nhiên thấy sao xa lạ, chới với đến thế. Một thời tuổi thơ gắn bó, bao nhiêu kỉ niệm chẳng thể nào xóa được. Nhưng thời gian trôi đi, ai cũng lớn lên, mỗi người mỗi con đường riêng. Một tuần, một tháng, một năm...chúng ta "quên" hỏi thăm nhau cuộc sống như thế nào. Vì sao chúng ta lại quên. Vì cuộc sống này quá vội hay vì lòng người đã có những mối quan hệ khác.  Những cái hẹn chỉ để tâm sự cùng nhau càng trở nên xa xỉ, rồi những tin nhắn thưa thớt dần, những đêm tán gẫu trên Facebook cũng nhạt...
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau...
Sẽ có rất nhiều mối quan hệ trở nên có một khoảng cách nào đó vô hình. Chúng ta muốn hỏi thăm, quan tâm nhau một chút nhưng cái tôi của bản thân quá lớn, rồi lại thôi...

Đêm! Chạm khẽ vào những nỗi buồn trong tim. Ta trở về là ta không tô vẽ.

Trong đêm tối khắc khoải chờ một tiếng rao đêm "Ai bánh bao nóng đây" tiếng rao vụt qua nhanh, đêm nào cũng lặp lại như thế, sao nghe vẫn xót xa.

Ly cafe đắng chát.

Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.

Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.

Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.

Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.

Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.

Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.

Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.

Đêm!

Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.

Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.


Nhớ... và nhớ...

Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 23 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.

Nuối tiếc! Xót xa.


Đêm! Đi tìm định nghĩa về hạnh phúc.

Hạnh phúc là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là hạnh phúc sao. Với riêng ta hạnh phúc là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ta có gia đình yêu thương để trở về khi bước chân mỏi mệt trên đường đời rộng lớn. có cuộc sống sung sướng theo một nghĩa nào đó. Nhưng tại sao? Ai đã nói rằng," Hạnh phúc là khi biết đủ”. 

Nhưng thế nào là " Đủ" cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy hạnh phúc của người này, làm thước đo hạnh phúc của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. 

Đêm! Ta học cách buông tay với những thứ ta không thể có được.

Đã thôi làm đứa trẻ lên 3 khóc đòi bằng được những gì nó muốn. Ta thôi giữ những tổn thương nước mắt về bạn để thấy ngạt thở. Ta đã nhặt hết những mảnh vỡ ghép lại 1 trái tim nguyên vẹn như ban đầu.


(ST)